Còn chị dâu thì chẳng buồn bước chân ra khỏi cửa, cứ thấy ở nhà là thoải mái nhất. Ra ngoài lúc nào chị cũng có cảm giác gò bó bất an, kiểu như không phải "sân nhà" của mình nên khó kiểm soát vậy.
Hai đứa nhỏ thì cứ chỗ nào đông vui náo nhiệt là chui rúc vào, đi núi cũng được mà lên phố cũng xong.
Chỉ có độc Lý Long là khoái cái trò chui rúc vào núi loanh quanh. Hắn khởi nghiệp và phất lên cũng từ vùng núi này, thế nên trong lòng luôn có cảm giác dãy Thiên Sơn như một kho báu vô tận đang chờ hắn tới khai phá.




